8.7.2009
Tối ngày mai 9.7 lần đầu tiên tranh sơn mài của tớ được trình làng tại 1 công ty Đầu tư phát triển của Anh, chi nhánh tại Frankfurt, Germany.
Mọi việc cần phải lo toan thì đã hoàn thành cả rồi.
Thời tiết mấy hôm nay giở chứng mưa rét tầm tã. Mùa hè bỗng chốc biến đi đâu mất tiêu.
An ủi là mưa như vậy thì Bí Ngô của tớ đâm ngọn non phải biết.
Rình rình mãi thì cuối cùng tới tận chiều tối hôm nay thì trời cũng tạnh mưa. Hai vợ chồng tranh thủ ra vườn hái rau trái và muốn được thư giãn giữa thiên nhiên đôi chút trước ngày khá trọng đại của vợ.
8 giờ tối nhưng trời còn sáng lắm. Bên vườn hàng xóm lũ cừu be be nháo nhác khi thấy có người đến.
Một chú cừu đen bị lạc đàn đang ngơ ngác trong vườn nhà tớ.
Gay go đây, nếu để chú ta nhởn nhơ ở đi thì có khi vườn rau nhà tớ đi toi.
Hai vợ chồng buộc phải làm chiến dịch săn bắt cừu, mong là lùa được chú ta về đúng vườn.
Lúc này mới thấy là mình ít xem phim ảnh nên thiếu hiểu biết quá. Chẳng biết tâm lý của cừu ra sao nữa. Không hiểu nó hung dữ đến đâu và trong phim họ bắt cừu thế nào nhỉ.
Như ở thời tiền sử ngốc nghếch nhất, hai vợ chồng mỗi đứa 1 cây gậy dài đến 3 m chạy tới chạy lui mà không làm sao mà chộp được chú ta.
Trong lúc rượt đuổi cừu, tờ luôn kè kè cái máy ảnh bên cạnh để lấy hình phóng sự. Lóng ngóng sao mà ngay cú xuất phát tớ ngã lăn cu chiêng vào bụi dâu đầy gai đau điếng, gai cào xước cả tay và môi mép.
Khu vườn nhà tớ nằm trên 1 triền đồi, dài gần 200 m. Hai đứa tớ được một buổi chạy maratông leo dốc toát mồ hôi. Cả đàn cừu thả ở bên cạnh vườn nhà cũng nháo nhác chạy đôn, chạy đáo lên dốc, xuống đồi theo những pha rượt đuổi.
Mệt quá tớ bảo với ông chồng thôi mặc kệ đi.
Tớ đi hái mấy ngọn Bí Ngô về ăn và chỉnh đốn lại mấy cái dàn cây õng ẹo, trong lúc đó Joe cuốn chăn nằm thu lu trong căn nhà gỗ nghỉ lấy sức.
9 giờ 30 tối rồi, lúc này trời mới xẩm tối. Hô hào ông chồng đi về.
Joe phục hồi sức khoẻ có khác, cứ nhất nhất là phải tiếp tục chiến dịch rượt bắt cừu.
Joe muốn tìm kiếm 1 sợi dây thừng. Cầu được ước thấy, tớ vớ ngay được 1 sợi dây thừng bằng nilông của chủ vườn hàng xóm.
Joe thắt lại thành cái vòng tròn thòng lọng nhưng vì sợi dây bằng nilông nên xoắn tít mù không chút hy vọng. Joe lại sáng kiến, uốn thêm sợi dây thép để giữ cho cái vòng thòng lọng mở tròn được ra và đính nó vào đầu cây gậy.
Lần này thì chú cừu ăn chắc không thoát được vào đâu.
Hai đứa tớ nhẹ nhàng lùa được chú ta vào 1 góc hàng rào.
Tung sợi dây quàng được qua đầu chú ta, tớ xúm 1 tay với Joe kéo giữ sợi dây.
Chú cừu giẫy dụa nhưng càng giẫy sợi dây lại càng thít chặt vào cổ.
Joe lôi chú ta ra đường để vòng về khu vườn bên cạnh.
Joe và cừu kéo co đến ngộ. Mặc cho Joe kêu gào tớ liên tiếp chụp được 2 bô ảnh để đời ( mặc dù bị nhoè ).
Cừu ta vùng vẫy khá ác liệt, xùi cả bọt mép vì bị ngạt thở. Hoảng quá Joe nắm sợi dây lỏng ra và chỉ biết chạy theo cừu.
Bây giờ phải làm sao tháo được sợi dây kẻo chú ta chết mất.
Chẳng biết là cừu có cắn như chó và có đá như ngựa không nhưng không thể để nó chết. Tớ cũng cứ liều tiến lại gần, một tay vỗ về nó, một tay tháo lỏng sợi dây thít ở cổ nó. Nó yếu quá rồi nên đứng im thin thít, mồm há hốc thở khò khè.
Tháo được sợi dây ra, hai vợ chồng mỗi đứa túm lấy 2 chân của chú cừu và một hai ba … quăng nó qua hàng rào.
Rơi xuống đất một cách vô sự, cừu ta chạy tút xuống cuối vườn.
Vợ chồng tớ thì hớn hở reo hò chúc nó về đoàn tụ với đàn.
Đang nhệch mồm cười dở thì Joe phát hiện ra là vứt nhầm chú cừu sang mảnh vườn khác. Cừu ta sau cơn shock kinh hoàng thì hoàn cảnh của nó đâu vẫn đấy.
Trước thì chú ta nhớn nhác ở bên vườn bên phải, giờ thì chú lại nháo nhác bên vườn bên trái khu vườn đàn cừu được thả.
Hai vợ chồng cứ tiếc mãi cái cơ hội đưa cừu trở về với đàn đã bị tuột mất.
Nhưng an ủi phần nào là mảnh vườn đó cũng vẫn thuộc ông chủ đàn cừu và chú cừu vẫn còn sống sót.
Cả quãng thời gian dài hai vợ chồng rượt bắt cừu chẳng có một ai nhìn thấy, nếu không họ sẽ tưởng hai vợ chồng tớ có mưu đồ xấu là chắc.
10 giờ đêm, mệt bơ phờ, tưởng là ra vườn thư giãn mà hoá ra phải làm diễn viên phim hành động bất đắc dĩ.
Tay thì sứt mà môi cũng sứt nốt, tớ vẫn thấy hãnh diện là hai vợ chồng tớ hợp tác mọi việc rất ăn ý, kể cả là việc săn cừu khó nhất :-)
Friday, July 10, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment