Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình
Có con sư tử vui múa quanh vòng quanh
Trung thu liên hoan trăng sáng ngập đường làng
Dưới ánh trăng vàng em cất tiếng hát vang...
Âm thanh bài hát rộn ràng lại nhắc mỗi chúng ta nhớ lại tuổi thơ đầy trí tưởng tượng về chị Hằng, chú Cuội trên Cung Trăng, nhớ lại cảm giác náo nức bên mâm cỗ Trung Thu đầy ắp hoa quả, bánh trái và nóng lòng ngửa cổ đợi trăng lên cao để được phá cỗ.
Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng Trung thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn. Cỗ mừng Trung thu gồm bánh nướng, bánh dẻo, kẹo, mía, bưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khắng khít thêm.
Lại một Trung thu nữa sắp đến rồi, bọn trẻ ở Nhà trẻ Hy vọng đang háo hức chờ đón. Các em đâu có biết được cái không khí gia đình đầm ấm, có cha, có mẹ, có anh chị em cùng xum vầy bên mâm cỗ Trung Thu và được nghe tiếng trống tùng dinh rộn ràng khắp ngoài đường, ngõ xóm.
Các em cảm nhận Trung Thu khác lắm, chỉ biết là cái ngày hôm đó thường sẽ có các anh các chị thanh niên đi xe ô tô rất to lên thăm và đem thật nhiều bánh trái, đồ chơi và bầy nhiều trò chơi thật vui.
Nhóm chúng tôi, "Hy vọng cho ngày mai" cùng kết hợp với nhóm "Tình nguyện viên online" có kế hoạch tổ chức một buổi Trung thu thật vui cho các em.
Mỗi thanh niên chúng tôi mong muốn được hóa thân thành chị Hằng, chú Cuội xuống với các em, mong được chia sẻ, bù đắp cho các em phần nào những thiệt thòi của những số phận không may mắn.
Rất mong các Quý bạn đọc ủng hộ và cùng giúp chúng tôi đem được niềm vui Tết Trung thu tới cho gần 60 trẻ mồ côi nhiễm HIV trên nhà trẻ Hy vọng, Ba vì.
Xin cám ơn bạn đã ghé thăm blog.
Mong nhận được sự quan tâm và giúp đỡ của bạn dưới nhiều hình thức trực tiếp hoặc gián tiếp để có nhiều người biết đến nhóm hơn.
Việt Hải
Sáng lập viên
www.hope-for-tomorrow.de
Thursday, September 10, 2009
Wednesday, September 2, 2009
Thư để ngỏ :-)
Germany - 2.9.2009
Chào các bạn TNV,
Thay mặt anh Johannes, hôm nay Hải viết thư này muốn gửi lời cảm ơn tất cả các Tình nguyện viên, dù trực tiếp hay gián tiếp vẫn đang chung sức quảng cáo, xây dựng các hoạt động của H4T ngày càng mạnh hơn và có ích hơn.
Do đối tượng giúp đỡ của nhóm là trẻ trong các gia đình có người nhiễm HIV nên việc tuyên truyền, quảng cáo trên website hay thông tin đại chúng có nhiều sự hạn chế.
Nhưng trong thời gian vừa qua với hoạt động bề nổi như việc mua sách và chuyển sách, bàn ghế lên Nhà trẻ Hy vọng, với sự góp mặt của các TNV cùng các vị khách mời, đã gây được ấn tượng rất tốt ở trong nước và ngay tại Đức.
Ở bên Đức, một số người bạn khi vào thăm trang web thì đã không khỏi xúc động trước những gì mà H4T đang làm và rất vui ủng hộ cho quỹ H4T.
Tin vui mới nhất, một ông luật sư người Đức sau khi xem trang web và nói chuyện trực tiếp với Hải đã tỏ ra rất tin tưởng nhóm mình.
Ông có ý định hỗ trợ lâu dài, mỗi tháng chuyển cho nhóm đều đặn 125 €.
Nguyện vọng của ông là muốn nhóm sẽ dùng số tiền ông gửi để mua tặng những đồ vật thiết thực nhất, mang được niềm vui, nụ cười cho các cháu trên nhà trẻ Hy vọng.
Hải và Johannes muốn có lời cảm ơn đặc biệt tới Nguyệt, Phúc vì đã có sự phối hợp nhịp nhàng duy trì hoạt động của nhóm TNV tại Việt Nam.
Cảm ơn Hương, đã cho Hải lời khuyên đúng lúc.
Cám ơn TNV Thúy, mới vào nhóm, chưa biết hết mọi người trong nhóm nhưng đã độc lập một mình đảm nhiệm dự án mới.
Cám ơn tới Lê Thảo đã "không nói gì" :-) mà vẫn cảm hoá được nhiều TNV cho nhóm hơn cả như từ bạn gái Hồ Thảo, TNV nam duy nhất là Chính và mới đây nhất là em gái Bình.
Hải và Johannes ở xa mọi người nhưng vẫn luôn hướng tấm lòng quý mến, sự khâm phục, niềm hãnh diện tới các TNV của H4T.
H4T chọn con đường đi khó nhất nhưng lại có những TNV là những người tâm huyết hơn cả. Vợ chồng Hải rất xúc động và hạnh phúc có được bên mình những người bạn tuyệt vời như vậy. Các TNV hãy tự hào về những gì mình đang làm và cùng nhau xây dựng H4T như đúng nghĩa của nó Hope for tomorrow - Hy vọng cho ngày mai.
Vợ chồng Hải đang rất nóng lòng tới ngày trở về Hà nội để được cười vui với các bạn.
Chào thân ái và chúc sức khoẻ tới tất cả mọi người.
Hải và Johannes
Chào các bạn TNV,
Thay mặt anh Johannes, hôm nay Hải viết thư này muốn gửi lời cảm ơn tất cả các Tình nguyện viên, dù trực tiếp hay gián tiếp vẫn đang chung sức quảng cáo, xây dựng các hoạt động của H4T ngày càng mạnh hơn và có ích hơn.
Do đối tượng giúp đỡ của nhóm là trẻ trong các gia đình có người nhiễm HIV nên việc tuyên truyền, quảng cáo trên website hay thông tin đại chúng có nhiều sự hạn chế.
Nhưng trong thời gian vừa qua với hoạt động bề nổi như việc mua sách và chuyển sách, bàn ghế lên Nhà trẻ Hy vọng, với sự góp mặt của các TNV cùng các vị khách mời, đã gây được ấn tượng rất tốt ở trong nước và ngay tại Đức.
Ở bên Đức, một số người bạn khi vào thăm trang web thì đã không khỏi xúc động trước những gì mà H4T đang làm và rất vui ủng hộ cho quỹ H4T.
Tin vui mới nhất, một ông luật sư người Đức sau khi xem trang web và nói chuyện trực tiếp với Hải đã tỏ ra rất tin tưởng nhóm mình.
Ông có ý định hỗ trợ lâu dài, mỗi tháng chuyển cho nhóm đều đặn 125 €.
Nguyện vọng của ông là muốn nhóm sẽ dùng số tiền ông gửi để mua tặng những đồ vật thiết thực nhất, mang được niềm vui, nụ cười cho các cháu trên nhà trẻ Hy vọng.
Hải và Johannes muốn có lời cảm ơn đặc biệt tới Nguyệt, Phúc vì đã có sự phối hợp nhịp nhàng duy trì hoạt động của nhóm TNV tại Việt Nam.
Cảm ơn Hương, đã cho Hải lời khuyên đúng lúc.
Cám ơn TNV Thúy, mới vào nhóm, chưa biết hết mọi người trong nhóm nhưng đã độc lập một mình đảm nhiệm dự án mới.
Cám ơn tới Lê Thảo đã "không nói gì" :-) mà vẫn cảm hoá được nhiều TNV cho nhóm hơn cả như từ bạn gái Hồ Thảo, TNV nam duy nhất là Chính và mới đây nhất là em gái Bình.
Hải và Johannes ở xa mọi người nhưng vẫn luôn hướng tấm lòng quý mến, sự khâm phục, niềm hãnh diện tới các TNV của H4T.
H4T chọn con đường đi khó nhất nhưng lại có những TNV là những người tâm huyết hơn cả. Vợ chồng Hải rất xúc động và hạnh phúc có được bên mình những người bạn tuyệt vời như vậy. Các TNV hãy tự hào về những gì mình đang làm và cùng nhau xây dựng H4T như đúng nghĩa của nó Hope for tomorrow - Hy vọng cho ngày mai.
Vợ chồng Hải đang rất nóng lòng tới ngày trở về Hà nội để được cười vui với các bạn.
Chào thân ái và chúc sức khoẻ tới tất cả mọi người.
Hải và Johannes
Friday, July 10, 2009
Lại thêm chuyện rượt bắt cừu
8.7.2009
Tối ngày mai 9.7 lần đầu tiên tranh sơn mài của tớ được trình làng tại 1 công ty Đầu tư phát triển của Anh, chi nhánh tại Frankfurt, Germany.
Mọi việc cần phải lo toan thì đã hoàn thành cả rồi.
Thời tiết mấy hôm nay giở chứng mưa rét tầm tã. Mùa hè bỗng chốc biến đi đâu mất tiêu.
An ủi là mưa như vậy thì Bí Ngô của tớ đâm ngọn non phải biết.
Rình rình mãi thì cuối cùng tới tận chiều tối hôm nay thì trời cũng tạnh mưa. Hai vợ chồng tranh thủ ra vườn hái rau trái và muốn được thư giãn giữa thiên nhiên đôi chút trước ngày khá trọng đại của vợ.
8 giờ tối nhưng trời còn sáng lắm. Bên vườn hàng xóm lũ cừu be be nháo nhác khi thấy có người đến.
Một chú cừu đen bị lạc đàn đang ngơ ngác trong vườn nhà tớ.
Gay go đây, nếu để chú ta nhởn nhơ ở đi thì có khi vườn rau nhà tớ đi toi.
Hai vợ chồng buộc phải làm chiến dịch săn bắt cừu, mong là lùa được chú ta về đúng vườn.
Lúc này mới thấy là mình ít xem phim ảnh nên thiếu hiểu biết quá. Chẳng biết tâm lý của cừu ra sao nữa. Không hiểu nó hung dữ đến đâu và trong phim họ bắt cừu thế nào nhỉ.
Như ở thời tiền sử ngốc nghếch nhất, hai vợ chồng mỗi đứa 1 cây gậy dài đến 3 m chạy tới chạy lui mà không làm sao mà chộp được chú ta.
Trong lúc rượt đuổi cừu, tờ luôn kè kè cái máy ảnh bên cạnh để lấy hình phóng sự. Lóng ngóng sao mà ngay cú xuất phát tớ ngã lăn cu chiêng vào bụi dâu đầy gai đau điếng, gai cào xước cả tay và môi mép.
Khu vườn nhà tớ nằm trên 1 triền đồi, dài gần 200 m. Hai đứa tớ được một buổi chạy maratông leo dốc toát mồ hôi. Cả đàn cừu thả ở bên cạnh vườn nhà cũng nháo nhác chạy đôn, chạy đáo lên dốc, xuống đồi theo những pha rượt đuổi.
Mệt quá tớ bảo với ông chồng thôi mặc kệ đi.
Tớ đi hái mấy ngọn Bí Ngô về ăn và chỉnh đốn lại mấy cái dàn cây õng ẹo, trong lúc đó Joe cuốn chăn nằm thu lu trong căn nhà gỗ nghỉ lấy sức.
9 giờ 30 tối rồi, lúc này trời mới xẩm tối. Hô hào ông chồng đi về.
Joe phục hồi sức khoẻ có khác, cứ nhất nhất là phải tiếp tục chiến dịch rượt bắt cừu.
Joe muốn tìm kiếm 1 sợi dây thừng. Cầu được ước thấy, tớ vớ ngay được 1 sợi dây thừng bằng nilông của chủ vườn hàng xóm.
Joe thắt lại thành cái vòng tròn thòng lọng nhưng vì sợi dây bằng nilông nên xoắn tít mù không chút hy vọng. Joe lại sáng kiến, uốn thêm sợi dây thép để giữ cho cái vòng thòng lọng mở tròn được ra và đính nó vào đầu cây gậy.
Lần này thì chú cừu ăn chắc không thoát được vào đâu.
Hai đứa tớ nhẹ nhàng lùa được chú ta vào 1 góc hàng rào.
Tung sợi dây quàng được qua đầu chú ta, tớ xúm 1 tay với Joe kéo giữ sợi dây.
Chú cừu giẫy dụa nhưng càng giẫy sợi dây lại càng thít chặt vào cổ.
Joe lôi chú ta ra đường để vòng về khu vườn bên cạnh.
Joe và cừu kéo co đến ngộ. Mặc cho Joe kêu gào tớ liên tiếp chụp được 2 bô ảnh để đời ( mặc dù bị nhoè ).
Cừu ta vùng vẫy khá ác liệt, xùi cả bọt mép vì bị ngạt thở. Hoảng quá Joe nắm sợi dây lỏng ra và chỉ biết chạy theo cừu.
Bây giờ phải làm sao tháo được sợi dây kẻo chú ta chết mất.
Chẳng biết là cừu có cắn như chó và có đá như ngựa không nhưng không thể để nó chết. Tớ cũng cứ liều tiến lại gần, một tay vỗ về nó, một tay tháo lỏng sợi dây thít ở cổ nó. Nó yếu quá rồi nên đứng im thin thít, mồm há hốc thở khò khè.
Tháo được sợi dây ra, hai vợ chồng mỗi đứa túm lấy 2 chân của chú cừu và một hai ba … quăng nó qua hàng rào.
Rơi xuống đất một cách vô sự, cừu ta chạy tút xuống cuối vườn.
Vợ chồng tớ thì hớn hở reo hò chúc nó về đoàn tụ với đàn.
Đang nhệch mồm cười dở thì Joe phát hiện ra là vứt nhầm chú cừu sang mảnh vườn khác. Cừu ta sau cơn shock kinh hoàng thì hoàn cảnh của nó đâu vẫn đấy.
Trước thì chú ta nhớn nhác ở bên vườn bên phải, giờ thì chú lại nháo nhác bên vườn bên trái khu vườn đàn cừu được thả.
Hai vợ chồng cứ tiếc mãi cái cơ hội đưa cừu trở về với đàn đã bị tuột mất.
Nhưng an ủi phần nào là mảnh vườn đó cũng vẫn thuộc ông chủ đàn cừu và chú cừu vẫn còn sống sót.
Cả quãng thời gian dài hai vợ chồng rượt bắt cừu chẳng có một ai nhìn thấy, nếu không họ sẽ tưởng hai vợ chồng tớ có mưu đồ xấu là chắc.
10 giờ đêm, mệt bơ phờ, tưởng là ra vườn thư giãn mà hoá ra phải làm diễn viên phim hành động bất đắc dĩ.
Tay thì sứt mà môi cũng sứt nốt, tớ vẫn thấy hãnh diện là hai vợ chồng tớ hợp tác mọi việc rất ăn ý, kể cả là việc săn cừu khó nhất :-)
Tối ngày mai 9.7 lần đầu tiên tranh sơn mài của tớ được trình làng tại 1 công ty Đầu tư phát triển của Anh, chi nhánh tại Frankfurt, Germany.
Mọi việc cần phải lo toan thì đã hoàn thành cả rồi.
Thời tiết mấy hôm nay giở chứng mưa rét tầm tã. Mùa hè bỗng chốc biến đi đâu mất tiêu.
An ủi là mưa như vậy thì Bí Ngô của tớ đâm ngọn non phải biết.
Rình rình mãi thì cuối cùng tới tận chiều tối hôm nay thì trời cũng tạnh mưa. Hai vợ chồng tranh thủ ra vườn hái rau trái và muốn được thư giãn giữa thiên nhiên đôi chút trước ngày khá trọng đại của vợ.
8 giờ tối nhưng trời còn sáng lắm. Bên vườn hàng xóm lũ cừu be be nháo nhác khi thấy có người đến.
Một chú cừu đen bị lạc đàn đang ngơ ngác trong vườn nhà tớ.
Gay go đây, nếu để chú ta nhởn nhơ ở đi thì có khi vườn rau nhà tớ đi toi.
Hai vợ chồng buộc phải làm chiến dịch săn bắt cừu, mong là lùa được chú ta về đúng vườn.
Lúc này mới thấy là mình ít xem phim ảnh nên thiếu hiểu biết quá. Chẳng biết tâm lý của cừu ra sao nữa. Không hiểu nó hung dữ đến đâu và trong phim họ bắt cừu thế nào nhỉ.
Như ở thời tiền sử ngốc nghếch nhất, hai vợ chồng mỗi đứa 1 cây gậy dài đến 3 m chạy tới chạy lui mà không làm sao mà chộp được chú ta.
Trong lúc rượt đuổi cừu, tờ luôn kè kè cái máy ảnh bên cạnh để lấy hình phóng sự. Lóng ngóng sao mà ngay cú xuất phát tớ ngã lăn cu chiêng vào bụi dâu đầy gai đau điếng, gai cào xước cả tay và môi mép.
Khu vườn nhà tớ nằm trên 1 triền đồi, dài gần 200 m. Hai đứa tớ được một buổi chạy maratông leo dốc toát mồ hôi. Cả đàn cừu thả ở bên cạnh vườn nhà cũng nháo nhác chạy đôn, chạy đáo lên dốc, xuống đồi theo những pha rượt đuổi.
Mệt quá tớ bảo với ông chồng thôi mặc kệ đi.
Tớ đi hái mấy ngọn Bí Ngô về ăn và chỉnh đốn lại mấy cái dàn cây õng ẹo, trong lúc đó Joe cuốn chăn nằm thu lu trong căn nhà gỗ nghỉ lấy sức.
9 giờ 30 tối rồi, lúc này trời mới xẩm tối. Hô hào ông chồng đi về.
Joe phục hồi sức khoẻ có khác, cứ nhất nhất là phải tiếp tục chiến dịch rượt bắt cừu.
Joe muốn tìm kiếm 1 sợi dây thừng. Cầu được ước thấy, tớ vớ ngay được 1 sợi dây thừng bằng nilông của chủ vườn hàng xóm.
Joe thắt lại thành cái vòng tròn thòng lọng nhưng vì sợi dây bằng nilông nên xoắn tít mù không chút hy vọng. Joe lại sáng kiến, uốn thêm sợi dây thép để giữ cho cái vòng thòng lọng mở tròn được ra và đính nó vào đầu cây gậy.
Lần này thì chú cừu ăn chắc không thoát được vào đâu.
Hai đứa tớ nhẹ nhàng lùa được chú ta vào 1 góc hàng rào.
Tung sợi dây quàng được qua đầu chú ta, tớ xúm 1 tay với Joe kéo giữ sợi dây.
Chú cừu giẫy dụa nhưng càng giẫy sợi dây lại càng thít chặt vào cổ.
Joe lôi chú ta ra đường để vòng về khu vườn bên cạnh.
Joe và cừu kéo co đến ngộ. Mặc cho Joe kêu gào tớ liên tiếp chụp được 2 bô ảnh để đời ( mặc dù bị nhoè ).
Cừu ta vùng vẫy khá ác liệt, xùi cả bọt mép vì bị ngạt thở. Hoảng quá Joe nắm sợi dây lỏng ra và chỉ biết chạy theo cừu.
Bây giờ phải làm sao tháo được sợi dây kẻo chú ta chết mất.
Chẳng biết là cừu có cắn như chó và có đá như ngựa không nhưng không thể để nó chết. Tớ cũng cứ liều tiến lại gần, một tay vỗ về nó, một tay tháo lỏng sợi dây thít ở cổ nó. Nó yếu quá rồi nên đứng im thin thít, mồm há hốc thở khò khè.
Tháo được sợi dây ra, hai vợ chồng mỗi đứa túm lấy 2 chân của chú cừu và một hai ba … quăng nó qua hàng rào.
Rơi xuống đất một cách vô sự, cừu ta chạy tút xuống cuối vườn.
Vợ chồng tớ thì hớn hở reo hò chúc nó về đoàn tụ với đàn.
Đang nhệch mồm cười dở thì Joe phát hiện ra là vứt nhầm chú cừu sang mảnh vườn khác. Cừu ta sau cơn shock kinh hoàng thì hoàn cảnh của nó đâu vẫn đấy.
Trước thì chú ta nhớn nhác ở bên vườn bên phải, giờ thì chú lại nháo nhác bên vườn bên trái khu vườn đàn cừu được thả.
Hai vợ chồng cứ tiếc mãi cái cơ hội đưa cừu trở về với đàn đã bị tuột mất.
Nhưng an ủi phần nào là mảnh vườn đó cũng vẫn thuộc ông chủ đàn cừu và chú cừu vẫn còn sống sót.
Cả quãng thời gian dài hai vợ chồng rượt bắt cừu chẳng có một ai nhìn thấy, nếu không họ sẽ tưởng hai vợ chồng tớ có mưu đồ xấu là chắc.
10 giờ đêm, mệt bơ phờ, tưởng là ra vườn thư giãn mà hoá ra phải làm diễn viên phim hành động bất đắc dĩ.
Tay thì sứt mà môi cũng sứt nốt, tớ vẫn thấy hãnh diện là hai vợ chồng tớ hợp tác mọi việc rất ăn ý, kể cả là việc săn cừu khó nhất :-)
Wednesday, July 8, 2009
Lan man chuyện hè.
4.7.2009
Mùa hè đã về thật sự rồi. Nhiệt độ có lên tới 30 độ C mà Radio Đức nheo nhẻo đưa ra các tip phòng tránh cái nóng.
Đối với các bác Tây thì nhiệt độ lên cao vậy là khủng lắm rồi.
Còn tớ thì cười thầm, như thế đã là gì đâu nhỉ so với cái nóng bí bức ở Hà Nội đông người, nhà bê tông thì san sát, ô tô, xe máy, khói bụi ngùn ngụt.
Nhưng mà có 1 thứ xa xỉ giữa mùa hè ở bên này khiến tớ khó mà vui thú hưởng thụ, đó là được đi ô tô với chồng.
Mấy bác Tây nhà giàu thì có xe ô tô bật mui, cứ đầu trần lái ô tô thì gió thổi mát rượi.
Tớ nhìn vậy cũng không mê lắm.
Tóc người châu Á vừa dầy lại đen, hấp thu cái nóng thì phải biết. Nhìn đầu mấy bác Tây phất phơ được mấy sợi tóc hoe vàng mình không theo được.
Mình mà được ngồi trên cái xe ấy kiểu gì cũng phải có cái mũ che đầu, chằng cho chắc kẻo gió thổi bay mất.
Xe ô tô nhà tớ không có máy lạnh, không mở tung được trần xe nhưng vẫn có ô thoáng trên trần xe, hé mở ra 10 cm là gió lùa được vào.
Nhưng khổ nỗi ông chồng tớ dị ứng với gió. Gió hiu hiu thì chịu được chứ gió mạnh là dễ bị cứng cổ ngay.
Thế nên dù nóng mấy, hễ có chồng đi cùng là chỉ dám hé 1 chút khe nhỏ ở cánh cửa ô tô và 1 chút trên trần xe. Trong xe nóng rực phải lên đến 40 độ C ấy chứ.
Đi ô tô mà thấy còn nóng hơn là ngồi xông lá giải cảm.
Joe chế thêm 1 cái quạt con cóc Trung Quốc để góc xe. Thỉnh thoảng bức quá thì bật xèo xèo 1 chút cho mát chân.
Có lần đến kỳ kiểm tra định kỳ xe, người ta bắt Joe phải tháo bỏ cái quạt đó đi vì không đạt tiêu chuẩn chất lượng xe Châu Âu.
Kỳ sau trước khi đem xe đi kiểm tra, biết điều Joe tháo bỏ quạt ra trước là đủ tiêu chuẩn ngay.
Nhìn cái quạt của Joe, tớ lại nhớ tới ông Nội Ninh ngày nào.
Ông có thân hình khá mập nên chỗ nào ông ngồi là ông phải thiết kế 1 cái quạt con cóc để hạ thân nhiệt. Cái thì để dưới đất hất lên, cái thì treo lủng lẳng phía trên đầu, dây dợ thì nhằng nhịt như mạng nhện.
Joe có phần giống ông Ninh thật. Chẳng quan tâm tới mặt thẩm mỹ nhưng trên cả vẫn là phải tiện lợi.
Được cái là cả hai vợ chồng đều hợp nhau ở cái khoản triệt để tận dụng mọi thứ.
Cũ người thì mới ta, bên hàng xóm mà vứt đi cái gì là y như rằng bên nhà tớ đang cần cái đó. Thế nên thật sự tớ chẳng thấy thiếu thốn cái gì.
Mùa hè đến là mùa thu hoạch rau.
Dàn Đậu ngọt với hơn 50 gốc Đậu quả sai trĩu trịt. (ở VN hay gọi là Đậu Hà Lan)
Có lần giao cho Joe nhiệm vụ đi hái Đậu. Đưa cho Joe mẫu 1 quả Đậu để Joe cứ thế mà theo để hái.
Tưởng như thế ông chồng sẽ có được cảm giác sung sướng của người nông dân, ai ngờ Joe vừa hái vừa kêu oai oái.
Mắt kém, quả Đậu thì xanh, lá cũng xanh, tuy đeo mục kỉnh rồi nhưng Joe vẫn phải lần mò, vừa so sánh với quả Đậu mẫu, vừa phải cân nhắc quyết định xem nên hái quả nào để quả nào.
Căng thẳng quá Joe xin phép vợ đi làm nhiệm vụ khác dễ dàng hơn.
Hì..thì thôi vậy, cho đi nhổ cỏ dại là Joe làm tốt nhất.
Đang mùa thu hoạch Đậu nên ngày nào tớ cũng làm 1 chậu Sa lát trộn với Đậu hạt.
Đậu quả bỏ vỏ ngoài đi, hạt thì đưa vào Lò vi sóng quay độ 3 phút cho chín.
Xong bỏ lẫn với sa lát, cà rốt thái lát mỏng, vài quả dâu ( xứ ôn đới có rất nhiều loại dâu ), gia vị, tỏi, hạt tiêu, chanh, dầu Ô liu, vài cái lá gia vị các loại xắt nhỏ, bỏ thêm lạc vừng, trộn đều lên.
Ăn thật bùi và lại no lâu lắm nhá.
Cứ sẵn loại quả gì có vị chua là tớ lại sáng tạo thêm để cho món Salát mùa hè thêm độc đáo. Joe đặt cho vợ biệt danh là chuyên gia Salát thì biết rồi đấy.
Tớ cũng chỉ dám tự hào loanh quanh ở nhà thôi vì được cái ông chồng tớ dễ tính, hay ăn và biết xu nịnh vợ.
Vợ chồng tớ đã được ăn 2 bữa ăn ngọn bí ngô xào tỏi rồi đấy. Mùa xuân năm nay lạnh quá nên bí ngô mọc rất từ tốn.
Sang tháng 6, tháng 7 trời ấm lên chút nên chúng mới đâm ngọn nhiều.
Giống bí ngô Việt nam lần này mang sang, thân mọc không được mập mạp nhưng lá thì có vẻ mềm hơn. Xào lên ăn cứ là mê tơi.
Dưa chuột Trung Quốc mẹ gửi hạt sang cũng đã bắt đầu ra quả rồi.
Tớ nhặt được mấy cái vòng mây tạo thành cái giàn lạ mắt, dưa chuột bấu bíu vào trông cứ như thể trong rạp xiếc vậy.
5 cây đậu leo gieo thí điểm hơi muộn xem sao cũng lớn vùn vụt. Đúng là giống leo có khác, cứ cách một , hai đêm là thấy cái ngọn của chúng vươn cao nghêu ngổng. Chẳng mấy mà chúng quấn hết cái cọc tre rồi, tớ lại phải tính toán xem cho chúng bấu tiếp vào đâu đây.
28 cây cà chua thì đang ra hoa, đậu quả. Mỗi lần chui vào giữa luống cà chua để nhặt cỏ và tỉa cành, tớ mê mẩn với cái mùi ngai ngái, hơi chua chua của chúng.
Chẳng hiểu sao, cái mùi cây cà chua làm cho tớ thấy rất thư thái.
Xu hào đỏ thì lá tốt um, đến lúc được ăn cũng lâu lắm nhưng trông chúng mọc thật đẹp.
Tớ trồng rau như là chơi cây cảnh ngắn ngày ấy mà. Trước mắt thì làm cây cảnh là chính, cuối vụ thì ta xơi được gì thì xơi.
Quan điểm trồng rau của tớ là vậy nên được mùa hay mất mùa cũng không ảnh hưởng tới tâm tư tình cảm của tớ. Vui chơi kiểu gì cũng có thưởng mà.
Đang viết thì ông chồng ngó vào. Với vốn tiếng Việt bằng A , Joe bi bô đọc , hiểu là vợ lại đang viết về rau và thế là lại cười khùng khục.
Joe còn dịch ra tiếng Anh nữa làm cho văn chương của tớ tèm nhèm hẳn đi.
Tớ dừng vậy để đi chuẩn bị món Sa lát cho bữa trưa đây.
Mùa hè đã về thật sự rồi. Nhiệt độ có lên tới 30 độ C mà Radio Đức nheo nhẻo đưa ra các tip phòng tránh cái nóng.
Đối với các bác Tây thì nhiệt độ lên cao vậy là khủng lắm rồi.
Còn tớ thì cười thầm, như thế đã là gì đâu nhỉ so với cái nóng bí bức ở Hà Nội đông người, nhà bê tông thì san sát, ô tô, xe máy, khói bụi ngùn ngụt.
Nhưng mà có 1 thứ xa xỉ giữa mùa hè ở bên này khiến tớ khó mà vui thú hưởng thụ, đó là được đi ô tô với chồng.
Mấy bác Tây nhà giàu thì có xe ô tô bật mui, cứ đầu trần lái ô tô thì gió thổi mát rượi.
Tớ nhìn vậy cũng không mê lắm.
Tóc người châu Á vừa dầy lại đen, hấp thu cái nóng thì phải biết. Nhìn đầu mấy bác Tây phất phơ được mấy sợi tóc hoe vàng mình không theo được.
Mình mà được ngồi trên cái xe ấy kiểu gì cũng phải có cái mũ che đầu, chằng cho chắc kẻo gió thổi bay mất.
Xe ô tô nhà tớ không có máy lạnh, không mở tung được trần xe nhưng vẫn có ô thoáng trên trần xe, hé mở ra 10 cm là gió lùa được vào.
Nhưng khổ nỗi ông chồng tớ dị ứng với gió. Gió hiu hiu thì chịu được chứ gió mạnh là dễ bị cứng cổ ngay.
Thế nên dù nóng mấy, hễ có chồng đi cùng là chỉ dám hé 1 chút khe nhỏ ở cánh cửa ô tô và 1 chút trên trần xe. Trong xe nóng rực phải lên đến 40 độ C ấy chứ.
Đi ô tô mà thấy còn nóng hơn là ngồi xông lá giải cảm.
Joe chế thêm 1 cái quạt con cóc Trung Quốc để góc xe. Thỉnh thoảng bức quá thì bật xèo xèo 1 chút cho mát chân.
Có lần đến kỳ kiểm tra định kỳ xe, người ta bắt Joe phải tháo bỏ cái quạt đó đi vì không đạt tiêu chuẩn chất lượng xe Châu Âu.
Kỳ sau trước khi đem xe đi kiểm tra, biết điều Joe tháo bỏ quạt ra trước là đủ tiêu chuẩn ngay.
Nhìn cái quạt của Joe, tớ lại nhớ tới ông Nội Ninh ngày nào.
Ông có thân hình khá mập nên chỗ nào ông ngồi là ông phải thiết kế 1 cái quạt con cóc để hạ thân nhiệt. Cái thì để dưới đất hất lên, cái thì treo lủng lẳng phía trên đầu, dây dợ thì nhằng nhịt như mạng nhện.
Joe có phần giống ông Ninh thật. Chẳng quan tâm tới mặt thẩm mỹ nhưng trên cả vẫn là phải tiện lợi.
Được cái là cả hai vợ chồng đều hợp nhau ở cái khoản triệt để tận dụng mọi thứ.
Cũ người thì mới ta, bên hàng xóm mà vứt đi cái gì là y như rằng bên nhà tớ đang cần cái đó. Thế nên thật sự tớ chẳng thấy thiếu thốn cái gì.
Mùa hè đến là mùa thu hoạch rau.
Dàn Đậu ngọt với hơn 50 gốc Đậu quả sai trĩu trịt. (ở VN hay gọi là Đậu Hà Lan)
Có lần giao cho Joe nhiệm vụ đi hái Đậu. Đưa cho Joe mẫu 1 quả Đậu để Joe cứ thế mà theo để hái.
Tưởng như thế ông chồng sẽ có được cảm giác sung sướng của người nông dân, ai ngờ Joe vừa hái vừa kêu oai oái.
Mắt kém, quả Đậu thì xanh, lá cũng xanh, tuy đeo mục kỉnh rồi nhưng Joe vẫn phải lần mò, vừa so sánh với quả Đậu mẫu, vừa phải cân nhắc quyết định xem nên hái quả nào để quả nào.
Căng thẳng quá Joe xin phép vợ đi làm nhiệm vụ khác dễ dàng hơn.
Hì..thì thôi vậy, cho đi nhổ cỏ dại là Joe làm tốt nhất.
Đang mùa thu hoạch Đậu nên ngày nào tớ cũng làm 1 chậu Sa lát trộn với Đậu hạt.
Đậu quả bỏ vỏ ngoài đi, hạt thì đưa vào Lò vi sóng quay độ 3 phút cho chín.
Xong bỏ lẫn với sa lát, cà rốt thái lát mỏng, vài quả dâu ( xứ ôn đới có rất nhiều loại dâu ), gia vị, tỏi, hạt tiêu, chanh, dầu Ô liu, vài cái lá gia vị các loại xắt nhỏ, bỏ thêm lạc vừng, trộn đều lên.
Ăn thật bùi và lại no lâu lắm nhá.
Cứ sẵn loại quả gì có vị chua là tớ lại sáng tạo thêm để cho món Salát mùa hè thêm độc đáo. Joe đặt cho vợ biệt danh là chuyên gia Salát thì biết rồi đấy.
Tớ cũng chỉ dám tự hào loanh quanh ở nhà thôi vì được cái ông chồng tớ dễ tính, hay ăn và biết xu nịnh vợ.
Vợ chồng tớ đã được ăn 2 bữa ăn ngọn bí ngô xào tỏi rồi đấy. Mùa xuân năm nay lạnh quá nên bí ngô mọc rất từ tốn.
Sang tháng 6, tháng 7 trời ấm lên chút nên chúng mới đâm ngọn nhiều.
Giống bí ngô Việt nam lần này mang sang, thân mọc không được mập mạp nhưng lá thì có vẻ mềm hơn. Xào lên ăn cứ là mê tơi.
Dưa chuột Trung Quốc mẹ gửi hạt sang cũng đã bắt đầu ra quả rồi.
Tớ nhặt được mấy cái vòng mây tạo thành cái giàn lạ mắt, dưa chuột bấu bíu vào trông cứ như thể trong rạp xiếc vậy.
5 cây đậu leo gieo thí điểm hơi muộn xem sao cũng lớn vùn vụt. Đúng là giống leo có khác, cứ cách một , hai đêm là thấy cái ngọn của chúng vươn cao nghêu ngổng. Chẳng mấy mà chúng quấn hết cái cọc tre rồi, tớ lại phải tính toán xem cho chúng bấu tiếp vào đâu đây.
28 cây cà chua thì đang ra hoa, đậu quả. Mỗi lần chui vào giữa luống cà chua để nhặt cỏ và tỉa cành, tớ mê mẩn với cái mùi ngai ngái, hơi chua chua của chúng.
Chẳng hiểu sao, cái mùi cây cà chua làm cho tớ thấy rất thư thái.
Xu hào đỏ thì lá tốt um, đến lúc được ăn cũng lâu lắm nhưng trông chúng mọc thật đẹp.
Tớ trồng rau như là chơi cây cảnh ngắn ngày ấy mà. Trước mắt thì làm cây cảnh là chính, cuối vụ thì ta xơi được gì thì xơi.
Quan điểm trồng rau của tớ là vậy nên được mùa hay mất mùa cũng không ảnh hưởng tới tâm tư tình cảm của tớ. Vui chơi kiểu gì cũng có thưởng mà.
Đang viết thì ông chồng ngó vào. Với vốn tiếng Việt bằng A , Joe bi bô đọc , hiểu là vợ lại đang viết về rau và thế là lại cười khùng khục.
Joe còn dịch ra tiếng Anh nữa làm cho văn chương của tớ tèm nhèm hẳn đi.
Tớ dừng vậy để đi chuẩn bị món Sa lát cho bữa trưa đây.
Saturday, May 2, 2009
Nhật ký làm vườn
30.4.2009
Tuần vừa rồi mưa và rét suốt. Trời âm u, chỉ loanh quanh trong nhà tớ ngao ngán quá.
Tận 6 giờ chiều hôm nay, trời hửng nắng lên chút, ngày mai chắc chắn trời lại đẹp và ấm áp hơn nữa, 2 vợ chồng tớ dự định làm liên hoan nhân dịp 1.5.
Ông bà chủ nhà đi vắng mấy ngày, thêm một ly do nữa đáng để ăn mừng lắm.
Có một tuần thôi mà tớ nhớ lũ rau ở ngoài vườn quá trời. Chiều nay xong việc về tới nhà, tớ nhảy tâng tâng vui sướng vì biết ngày mai mình sẽ được nghỉ ở nhà, ngày mai (radio nói) sẽ có nắng về, ngày mai chắc chắn sẽ lại ra vườn trồng rau.
Sau một tuần mưa, Đậu ngọt (Zuckererbsen) và Bí Ngô có lẽ đã lớn lên nhiều lắm hoặc cũng có thể bị tan tác vì bọn sên trần háu đói oach tạc. Thật là hồi hộp.
Ở tại sân nhà, hơn chục cây cà chua, xu hào cũng cao ngồng lên rồi, bộ rễ đã phát triển chật cả chậu đất. Cuối tuần này phải đem chúng ra trồng dần ở 3 luống đất ngoài vườn.
Hạt Mướp Việt nam gieo rõ là lâu giờ ngoi lên được 2 chú, chẳng biết khí hậu ôn đới Mướp Ta có chịu ra quả không đây.
Nhưng cái lo trước mắt là không biết cho chúng bấu vào đâu mới được.
Que cọc ở bên này hiếm và đắt quá, mua tại siêu thị tính ra tiền việt thấy đắt kinh, que tre dài 1m bèo nhất nhẩm tính cũng 12 ngàn đồng rồi chứ, que sắt bọc nhựa thì hơn 20 ngàn 1 cái.
Bao nhiêu lần đi siêu thị cây trồng, tớ chỉ dám nhìn rồi rất kiên định nhất nhất đi về không mua. Đến năm nay, năm thứ 3 làm vườn, tớ mới hạ quyết tâm đầu tư thêm hơn chục cái que cọc để chống cà chua và đậu. Thấy vợ ăn tiêu tàn bạo, Joe cũng phải trợn mắt ngạc nhiên.
Hay thật đấy, trước đây có bao giờ nghĩ có ngày mình lại biết trồng rau đâu nhỉ.
Nhớ cái hồi còn bé, ở trước nhà có luống đất trồng hoa, hai chị em tớ hay bới đất trồng cây nọ cây kia. Cây của Hà thì kiểu gì cũng sống còn cây tớ trồng thì luôn nghẻo củ tỏi vì cái tội tò mò không đúng chỗ.
Cứ vùi cây non xuống xong, ngày hôm sau tớ phải bằng được bới nó lên để xem cái rễ của nó mọc dài tới đâu. Cứ quần nhau với cây như vậy thế nên 10 cây cũng chẳng được nổi 1 cây gật gù. Tớ nản quá, chẳng trồng trọt làm gì cho thất vọng thêm.
Có lẽ chỉ những ai có chung cái thú trồng cây mới hiểu và chia sẻ cái niềm sung sướng khấp khởi từng ngày từ khi gieo hạt giống đến lúc thu hoạch.
Gieo hạt xong là sáng nào tớ cũng phải nghé mắt xem chúng đã nảy mầm chưa.
Bọn đậu thì thường trỗi mầm sau có 1 đêm được ủ ẩm, còn đâu các loại khác cứ phải sau 3-4 ngày lũ hạt mới ngúc ngoắc.
Mướp và Bí ngô Việt Nam thì quái ác nhất, để tớ trông chờ cả tháng trời.
Biết là chúng nảy mầm chậm mà ngày nào tớ vẫn phải cầm cái đũa tre ngoáy vào cái hộp ươm, lòng tràn trề niềm hy vọng có thể khều được ra cái hạt đã nhú mầm.
Ươm hẳn 20 hạt Bí Ngô thì may ra lên được 8-9 cây, thế cũng đủ ăn cho cả vụ hè rồi.
Thời tiết cuối tháng 3 ở Đức vẫn rét lắm, đêm về có băng giá, từ 0 độ C tới -5 độ C. Thỉnh thoảng lại có đợt tuyết rơi nên các nhà hobby làm vườn đều phải ươm hạt giống trong phòng ấm.
Nhà giàu có thì có hẳn nhà kính ươm cây và hệ thống lò sưởi riêng.Còn nhà tớ nghèo mà có thú vui của nhà giàu mới gian nan chứ.
Tuy đã mạnh dạn tậu hẳn một cái tủ ni lông cao 1m80, dai 2m, sâu 0,5 m , dựng chềnh ềnh ở ngoài sân làm ngứa mắt ông bà chủ nhà lắm rồi, nhưng không có lò sưởi nên đành phải ban ngày thì bưng chúng ra để ở tủ cho hấp thụ chút ánh sáng yếu ớt, đến chiều tối lại bưng chúng vào phòng.
Sang tháng tư, tiết trời ban ngày có ấm hơn chút nên lũ cây có thể để hết ở tủ ni lông nhưng khổ một nỗi là chỗ đặt tủ lại không có nắng tới.
Lần này phải huy động thêm cả ông chồng, sáng ra hai vợ chồng khệ nệ bưng các khay, các chậu cây lên thềm sân phơi quần áo của nhà chủ, nơi duy nhất có nắng chiếu vào, chiều tối lại bưng chúng xuống bỏ vào tủ.
Đến một ngày, bà chủ nhà chịu không nổi nữa, vô tình gặp Joe dưới hầm nhà, bà được thể ca thán là cái tủ ni lông để sát tường như vậy sẽ làm ẩm và hại tường, còn những cái chậu cây thì chắn hết lối đi khi bà muốn lên hái mấy lá cây rau gia vị được trồng sát hàng rào trên sân phơi.
Joe vẫn cứ phải vâng dạ hứa sẽ tìm cách khắc phục để cho bà chủ dịu lại.
Còn tớ thì vốn dĩ nóng tính, nghe Joe tường thuật chỉ muốn chuyển nhà ngay thôi. Nhưng mà với 360 Euro thuê nhà 1 tháng như vậy thì không bao giờ có thể tìm được chỗ nào tầng một và có chút sân vườn. Đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
Cố gắng thêm mấy tuần nữa thì đem hết lũ rau ra vườn cho nhẹ nợ.
Riêng cái tủ ni lông thì nhất định là không dỡ ra vì chủ định của tớ là mùa hè cần nó để vẽ tranh sơn mài. Những lúc dán bạc thì chui vào tủ làm cho khỏi gió, mỗi lúc sơn 1 lớp sơn lại để vào tủ cho khỏi bị bụi hay các loài có cánh bay bám dính vào.
Tớ bây giờ cũng tính toán lắm nhá, mua gì, làm gì cũng phải đầu tư 1 mà tiện được đôi ba việc mới ưng.
Cái thú trồng cây thật lợi đủ đường, ngoài có thêm cái mà ăn lại vừa được hoạt động ngoài thiên nhiên, hít thở không khí trong lành, nghe tiếng chim hót mà quên hết sự đời.
Từ cái ngày tớ ở gần Joe, rồi biết trồng rau, tâm tính tớ thay đổi nhiều.
Có thời gian được ở gần thiên nhiên, con người ta tự dưng hiền hơn, tự dưng biết yêu thương muôn loài hơn. Những bông hoa, đám cỏ dại, bướm , ong đều tô điểm thêm cho bức tranh thiên nhiên đẹp hơn nữa.
Các bạn biết không, kể từ lúc reo hạt, ươm cây con cho đến khi đem chúng ra trồng tại luống ngoài vườn cũng mất đứt hơn 2 tháng trời.
Trông lũ rau ươm tại nhà bụ bẫm, xanh mướt là vậy, thế mà đến lúc đem ra vườn chỉ sau một vài đêm là bọn Sên trần đến xơi chụi cả lá non và còn rất vênh vang để lại vết nhớt trong suốt trên cuống lá trơ khốc. Cứ lê lết đến đâu là chúng lại để lại vết nhớt đó làm cho tớ có cảm giác rùng cả mình.
Một người bạn Đức kể chuyện rằng, bà hàng xóm có thú làm vườn, mỗi khi chập choạng tối, giờ mà bọn Sên trần mò đi kiếm miếng ăn, bà ấy tay lăm lăm cái kéo, mắt thì xoi mói tìm kiếm lũ Sên trần, gặp chúng là dùng kéo cắt đôi người chúng ra cho bõ tức.
Hồi năm đầu tiên mới sang đây, hễ nhìn thấy chúng là tớ thấy nổi gai ốc kinh tởm xen lẫn hận thù. Mồm thì thét lên vì kinh hãi còn tay cầm ngay cục đá đè bẹp lên thân hình chùi chụi, đùn đụt của chúng, chỉ một tích tắc biến thể thành nhão nhoét.
Joe rất nhân đạo, nói là loài nào cũng phải ăn để sống nên Joe nhận nhiệm vụ đi nhặt Sên trần rồi đem tung chúng đi thật xa khỏi luống rau.
Giờ thì tớ cũng làm như Joe, đeo găng tay nhặt bỏ chúng vào hộp rồi làm một cuộc bộ hành đem chúng sang tận góc vườn dại xa gần 100 mét để thả. Mất chút thời gian nhưng tâm hồn lại thấy thư thái hơn hẳn :-)
Tuần vừa rồi mưa và rét suốt. Trời âm u, chỉ loanh quanh trong nhà tớ ngao ngán quá.
Tận 6 giờ chiều hôm nay, trời hửng nắng lên chút, ngày mai chắc chắn trời lại đẹp và ấm áp hơn nữa, 2 vợ chồng tớ dự định làm liên hoan nhân dịp 1.5.
Ông bà chủ nhà đi vắng mấy ngày, thêm một ly do nữa đáng để ăn mừng lắm.
Có một tuần thôi mà tớ nhớ lũ rau ở ngoài vườn quá trời. Chiều nay xong việc về tới nhà, tớ nhảy tâng tâng vui sướng vì biết ngày mai mình sẽ được nghỉ ở nhà, ngày mai (radio nói) sẽ có nắng về, ngày mai chắc chắn sẽ lại ra vườn trồng rau.
Sau một tuần mưa, Đậu ngọt (Zuckererbsen) và Bí Ngô có lẽ đã lớn lên nhiều lắm hoặc cũng có thể bị tan tác vì bọn sên trần háu đói oach tạc. Thật là hồi hộp.
Ở tại sân nhà, hơn chục cây cà chua, xu hào cũng cao ngồng lên rồi, bộ rễ đã phát triển chật cả chậu đất. Cuối tuần này phải đem chúng ra trồng dần ở 3 luống đất ngoài vườn.
Hạt Mướp Việt nam gieo rõ là lâu giờ ngoi lên được 2 chú, chẳng biết khí hậu ôn đới Mướp Ta có chịu ra quả không đây.
Nhưng cái lo trước mắt là không biết cho chúng bấu vào đâu mới được.
Que cọc ở bên này hiếm và đắt quá, mua tại siêu thị tính ra tiền việt thấy đắt kinh, que tre dài 1m bèo nhất nhẩm tính cũng 12 ngàn đồng rồi chứ, que sắt bọc nhựa thì hơn 20 ngàn 1 cái.
Bao nhiêu lần đi siêu thị cây trồng, tớ chỉ dám nhìn rồi rất kiên định nhất nhất đi về không mua. Đến năm nay, năm thứ 3 làm vườn, tớ mới hạ quyết tâm đầu tư thêm hơn chục cái que cọc để chống cà chua và đậu. Thấy vợ ăn tiêu tàn bạo, Joe cũng phải trợn mắt ngạc nhiên.
Hay thật đấy, trước đây có bao giờ nghĩ có ngày mình lại biết trồng rau đâu nhỉ.
Nhớ cái hồi còn bé, ở trước nhà có luống đất trồng hoa, hai chị em tớ hay bới đất trồng cây nọ cây kia. Cây của Hà thì kiểu gì cũng sống còn cây tớ trồng thì luôn nghẻo củ tỏi vì cái tội tò mò không đúng chỗ.
Cứ vùi cây non xuống xong, ngày hôm sau tớ phải bằng được bới nó lên để xem cái rễ của nó mọc dài tới đâu. Cứ quần nhau với cây như vậy thế nên 10 cây cũng chẳng được nổi 1 cây gật gù. Tớ nản quá, chẳng trồng trọt làm gì cho thất vọng thêm.
Có lẽ chỉ những ai có chung cái thú trồng cây mới hiểu và chia sẻ cái niềm sung sướng khấp khởi từng ngày từ khi gieo hạt giống đến lúc thu hoạch.
Gieo hạt xong là sáng nào tớ cũng phải nghé mắt xem chúng đã nảy mầm chưa.
Bọn đậu thì thường trỗi mầm sau có 1 đêm được ủ ẩm, còn đâu các loại khác cứ phải sau 3-4 ngày lũ hạt mới ngúc ngoắc.
Mướp và Bí ngô Việt Nam thì quái ác nhất, để tớ trông chờ cả tháng trời.
Biết là chúng nảy mầm chậm mà ngày nào tớ vẫn phải cầm cái đũa tre ngoáy vào cái hộp ươm, lòng tràn trề niềm hy vọng có thể khều được ra cái hạt đã nhú mầm.
Ươm hẳn 20 hạt Bí Ngô thì may ra lên được 8-9 cây, thế cũng đủ ăn cho cả vụ hè rồi.
Thời tiết cuối tháng 3 ở Đức vẫn rét lắm, đêm về có băng giá, từ 0 độ C tới -5 độ C. Thỉnh thoảng lại có đợt tuyết rơi nên các nhà hobby làm vườn đều phải ươm hạt giống trong phòng ấm.
Nhà giàu có thì có hẳn nhà kính ươm cây và hệ thống lò sưởi riêng.Còn nhà tớ nghèo mà có thú vui của nhà giàu mới gian nan chứ.
Tuy đã mạnh dạn tậu hẳn một cái tủ ni lông cao 1m80, dai 2m, sâu 0,5 m , dựng chềnh ềnh ở ngoài sân làm ngứa mắt ông bà chủ nhà lắm rồi, nhưng không có lò sưởi nên đành phải ban ngày thì bưng chúng ra để ở tủ cho hấp thụ chút ánh sáng yếu ớt, đến chiều tối lại bưng chúng vào phòng.
Sang tháng tư, tiết trời ban ngày có ấm hơn chút nên lũ cây có thể để hết ở tủ ni lông nhưng khổ một nỗi là chỗ đặt tủ lại không có nắng tới.
Lần này phải huy động thêm cả ông chồng, sáng ra hai vợ chồng khệ nệ bưng các khay, các chậu cây lên thềm sân phơi quần áo của nhà chủ, nơi duy nhất có nắng chiếu vào, chiều tối lại bưng chúng xuống bỏ vào tủ.
Đến một ngày, bà chủ nhà chịu không nổi nữa, vô tình gặp Joe dưới hầm nhà, bà được thể ca thán là cái tủ ni lông để sát tường như vậy sẽ làm ẩm và hại tường, còn những cái chậu cây thì chắn hết lối đi khi bà muốn lên hái mấy lá cây rau gia vị được trồng sát hàng rào trên sân phơi.
Joe vẫn cứ phải vâng dạ hứa sẽ tìm cách khắc phục để cho bà chủ dịu lại.
Còn tớ thì vốn dĩ nóng tính, nghe Joe tường thuật chỉ muốn chuyển nhà ngay thôi. Nhưng mà với 360 Euro thuê nhà 1 tháng như vậy thì không bao giờ có thể tìm được chỗ nào tầng một và có chút sân vườn. Đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
Cố gắng thêm mấy tuần nữa thì đem hết lũ rau ra vườn cho nhẹ nợ.
Riêng cái tủ ni lông thì nhất định là không dỡ ra vì chủ định của tớ là mùa hè cần nó để vẽ tranh sơn mài. Những lúc dán bạc thì chui vào tủ làm cho khỏi gió, mỗi lúc sơn 1 lớp sơn lại để vào tủ cho khỏi bị bụi hay các loài có cánh bay bám dính vào.
Tớ bây giờ cũng tính toán lắm nhá, mua gì, làm gì cũng phải đầu tư 1 mà tiện được đôi ba việc mới ưng.
Cái thú trồng cây thật lợi đủ đường, ngoài có thêm cái mà ăn lại vừa được hoạt động ngoài thiên nhiên, hít thở không khí trong lành, nghe tiếng chim hót mà quên hết sự đời.
Từ cái ngày tớ ở gần Joe, rồi biết trồng rau, tâm tính tớ thay đổi nhiều.
Có thời gian được ở gần thiên nhiên, con người ta tự dưng hiền hơn, tự dưng biết yêu thương muôn loài hơn. Những bông hoa, đám cỏ dại, bướm , ong đều tô điểm thêm cho bức tranh thiên nhiên đẹp hơn nữa.
Các bạn biết không, kể từ lúc reo hạt, ươm cây con cho đến khi đem chúng ra trồng tại luống ngoài vườn cũng mất đứt hơn 2 tháng trời.
Trông lũ rau ươm tại nhà bụ bẫm, xanh mướt là vậy, thế mà đến lúc đem ra vườn chỉ sau một vài đêm là bọn Sên trần đến xơi chụi cả lá non và còn rất vênh vang để lại vết nhớt trong suốt trên cuống lá trơ khốc. Cứ lê lết đến đâu là chúng lại để lại vết nhớt đó làm cho tớ có cảm giác rùng cả mình.
Một người bạn Đức kể chuyện rằng, bà hàng xóm có thú làm vườn, mỗi khi chập choạng tối, giờ mà bọn Sên trần mò đi kiếm miếng ăn, bà ấy tay lăm lăm cái kéo, mắt thì xoi mói tìm kiếm lũ Sên trần, gặp chúng là dùng kéo cắt đôi người chúng ra cho bõ tức.
Hồi năm đầu tiên mới sang đây, hễ nhìn thấy chúng là tớ thấy nổi gai ốc kinh tởm xen lẫn hận thù. Mồm thì thét lên vì kinh hãi còn tay cầm ngay cục đá đè bẹp lên thân hình chùi chụi, đùn đụt của chúng, chỉ một tích tắc biến thể thành nhão nhoét.
Joe rất nhân đạo, nói là loài nào cũng phải ăn để sống nên Joe nhận nhiệm vụ đi nhặt Sên trần rồi đem tung chúng đi thật xa khỏi luống rau.
Giờ thì tớ cũng làm như Joe, đeo găng tay nhặt bỏ chúng vào hộp rồi làm một cuộc bộ hành đem chúng sang tận góc vườn dại xa gần 100 mét để thả. Mất chút thời gian nhưng tâm hồn lại thấy thư thái hơn hẳn :-)
Saturday, March 28, 2009
Trang web học tiếng Đức
* Nguồn từ vựng học theo chủ đề
www.german.about.com
* Từ điển Đức-Anh
www.dict.leo.org
* Từ điển Đức-Việt
www.longdict.com
* Đọc-nghe-hiểu
www.deutsch-perfekt.com
www.slowgerman.de
www.german.about.com
* Từ điển Đức-Anh
www.dict.leo.org
* Từ điển Đức-Việt
www.longdict.com
* Đọc-nghe-hiểu
www.deutsch-perfekt.com
www.slowgerman.de
Monday, December 1, 2008
Tam su sau chuyen ve tham Viet Nam 11.2008
Sáu tuần trở về quê hương vừa qua thật sự đã để lại những dấu ấn khá sâu đậm trong tôi. Hà nội dường như đông người hơn, ồn ào, náo nhiệt hơn. Những con đường mới, khu nhà mới làm tôi cảm thấy lạ lẫm phần nào nhưng bạn bè, người thân thì vẫn đấy, vẫn nồng nhiệt, đằm thắm đón chào tôi như bao lần tôi về thăm nhà trước đây.
Nhờ có sự giới thiệu của một người bạn, tôi làm quen được với một tình nguyện viên rất nhiệt tình của tổ chức UNV ( United Nations Vietnam ). Cùng đi với chị, tôi đã có dịp tới thăm và làm quen với một số gia đình có các cháu nhỏ chịu ảnh hưởng của HIV/AIDS.
Mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng hầu hết cha mẹ các cháu đã không hề biết trong cơ thể mình mang mầm mống căn bệnh thế kỷ và họ đã thật vui sướng hạnh phúc nhường nào khi được chào đón tiếng khóc chào đời của những đứa con thơ.
Có những cháu khi sinh ra may mắn được khoẻ mạnh, có những cháu không may mắn vì trong cơ thể nhỏ bé đã có mầm bệnh khắc nghiệt từ cha mẹ mình. Một câu hỏi cứ dằn vặt tôi là số phận các cháu sẽ đi đâu về đâu khi trong xã hội Việt nam vẫn còn đầy rẫy sự kỳ thị với những gia đình có người bị nhiễm HIV.
Phải chăng thông thường bạn và tôi luôn tự hào khoe với bạn bè là mình có cha là bác sỹ, kỹ sư tài giỏi, là bộ đội anh hùng, có mẹ là cô giáo, y tá ...đảm đang, dịu hiền chứ có ai lại dám tự hào rằng bố hay mẹ mình là người có HIV, là người phải luôn phải âm thầm che dấu căn bệnh của mình mới mong có được một cuộc sống yên ổn, mong giữ được công việc làm ổn định.
Một người mẹ có HIV ngậm ngụi kể với tôi rằng mỗi khi đứa con trai bé bỏng hỏi chị : cha con ở đâu ? thì chị chỉ biết trả lời rằng cha con đang bận đi buôn đất. Anh đã qua đời được mấy năm nay, chị đem con trở về ở cùng với bố mẹ già để tránh sự dèm pha, dị nghị của xóm giềng bên nhà chồng.
May mắn hơn cả là khi xét nghiệm HIV cháu nhận được kết quả âm tính. Cháu được cắp sách tới trường như bao bạn bè đồng lứa khác và không phải chịu sự kỳ thị vì không ai hay về hoàn cảnh thực của gia đình cháu.
Niềm hy vọng cuộc sống ở đứa con trai như tiếp thêm sức lực cho người mẹ thêm vui sống và làm việc. Ngoài thời gian phụ bán hàng quần áo, một tuần ba buổi chị lóc cóc đạp xe đạp đi suốt quãng đường dài 13 km đến bệnh viện nhi Trung ương Hà nội tham gia công tác tư vấn, động viên các gia đình có cháu nhỏ bị nhiễm HIV đang nằm điều trị tại bệnh viện.
Hơn 300.000 đồng tiền thù lao đâu thể xứng đáng cho công việc chị làm nhưng mỗi khi chia sẻ những kinh nghiệm đã được học hỏi về HIV với các gia đình đồng cảnh và ẵm giúp các cháu nhỏ bất hạnh khiến chị thấy vui hơn, cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Tâm sự với tôi chị nói, chị muốn rèn luyện cho con trai mình trở nên cứng rắn, biết sớm tự lập để sau này khi không còn có mẹ, không còn có ông bà trên đời thì cháu phải tự biết lo cuộc sống cho bản thân mình.
Trong thâm tâm tôi muốn nói với cháu rằng cháu thật đáng tự hào khi có một người mẹ biết vượt lên số phận, vượt qua những kỳ thị của cộng đồng xã hội để vẫn có một cuộc đời có ích và đầy ý nghĩa.
Và tôi ước mong sao sẽ sớm tìm được cho cháu người cha, người mẹ đỡ đầu dang rộng vòng tay yêu thương, cùng chung sức nâng đỡ cuộc đời cháu thêm với người mẹ hiền.
Nguyễn Thị Việt Hải - 30.11.2008
Nhờ có sự giới thiệu của một người bạn, tôi làm quen được với một tình nguyện viên rất nhiệt tình của tổ chức UNV ( United Nations Vietnam ). Cùng đi với chị, tôi đã có dịp tới thăm và làm quen với một số gia đình có các cháu nhỏ chịu ảnh hưởng của HIV/AIDS.
Mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng hầu hết cha mẹ các cháu đã không hề biết trong cơ thể mình mang mầm mống căn bệnh thế kỷ và họ đã thật vui sướng hạnh phúc nhường nào khi được chào đón tiếng khóc chào đời của những đứa con thơ.
Có những cháu khi sinh ra may mắn được khoẻ mạnh, có những cháu không may mắn vì trong cơ thể nhỏ bé đã có mầm bệnh khắc nghiệt từ cha mẹ mình. Một câu hỏi cứ dằn vặt tôi là số phận các cháu sẽ đi đâu về đâu khi trong xã hội Việt nam vẫn còn đầy rẫy sự kỳ thị với những gia đình có người bị nhiễm HIV.
Phải chăng thông thường bạn và tôi luôn tự hào khoe với bạn bè là mình có cha là bác sỹ, kỹ sư tài giỏi, là bộ đội anh hùng, có mẹ là cô giáo, y tá ...đảm đang, dịu hiền chứ có ai lại dám tự hào rằng bố hay mẹ mình là người có HIV, là người phải luôn phải âm thầm che dấu căn bệnh của mình mới mong có được một cuộc sống yên ổn, mong giữ được công việc làm ổn định.
Một người mẹ có HIV ngậm ngụi kể với tôi rằng mỗi khi đứa con trai bé bỏng hỏi chị : cha con ở đâu ? thì chị chỉ biết trả lời rằng cha con đang bận đi buôn đất. Anh đã qua đời được mấy năm nay, chị đem con trở về ở cùng với bố mẹ già để tránh sự dèm pha, dị nghị của xóm giềng bên nhà chồng.
May mắn hơn cả là khi xét nghiệm HIV cháu nhận được kết quả âm tính. Cháu được cắp sách tới trường như bao bạn bè đồng lứa khác và không phải chịu sự kỳ thị vì không ai hay về hoàn cảnh thực của gia đình cháu.
Niềm hy vọng cuộc sống ở đứa con trai như tiếp thêm sức lực cho người mẹ thêm vui sống và làm việc. Ngoài thời gian phụ bán hàng quần áo, một tuần ba buổi chị lóc cóc đạp xe đạp đi suốt quãng đường dài 13 km đến bệnh viện nhi Trung ương Hà nội tham gia công tác tư vấn, động viên các gia đình có cháu nhỏ bị nhiễm HIV đang nằm điều trị tại bệnh viện.
Hơn 300.000 đồng tiền thù lao đâu thể xứng đáng cho công việc chị làm nhưng mỗi khi chia sẻ những kinh nghiệm đã được học hỏi về HIV với các gia đình đồng cảnh và ẵm giúp các cháu nhỏ bất hạnh khiến chị thấy vui hơn, cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Tâm sự với tôi chị nói, chị muốn rèn luyện cho con trai mình trở nên cứng rắn, biết sớm tự lập để sau này khi không còn có mẹ, không còn có ông bà trên đời thì cháu phải tự biết lo cuộc sống cho bản thân mình.
Trong thâm tâm tôi muốn nói với cháu rằng cháu thật đáng tự hào khi có một người mẹ biết vượt lên số phận, vượt qua những kỳ thị của cộng đồng xã hội để vẫn có một cuộc đời có ích và đầy ý nghĩa.
Và tôi ước mong sao sẽ sớm tìm được cho cháu người cha, người mẹ đỡ đầu dang rộng vòng tay yêu thương, cùng chung sức nâng đỡ cuộc đời cháu thêm với người mẹ hiền.
Nguyễn Thị Việt Hải - 30.11.2008
Subscribe to:
Posts (Atom)